Atomic Blonde: Có xứng tầm 'John Wick phiên bản nữ'?

229

Là tác phẩm mới của David Leitch, đồng đạo diễn bộ phim John Wick, nên dễ hiểu khi Atomic Blonde (tựa Việt: Điệp Viên Báo Thù) cũng được mong đợi sẽ trở thành “cú hích” tiếp theo cho tên tuổi của đạo diễn người Mỹ.

Đáng tiếc, những điểm sáng của bộ phim như diễn xuất của Charlize Theron hay hàng loạt cảnh hành động xuất sắc khó lòng khoả lấp phần nội dung chỉ dừng lại ở mức xem được và không mấy thuyết phục.

Lấy bối cảnh Berlin năm 1989, giai đoạn cuối cùng của Chiến tranh Lạnh, Atomic Blonde đưa người xem ngược về thời kỳ Bức tường Berlin chia cắt hai nửa nước Đức đang trên bờ vực sụp đổ. Khi các cường quốc tập trung chuyển giao quyền lực khẩn trương, vai trò của những tổ chức an ninh mật như MI6 hay KGB càng trở nên quan trọng. Atomic Blonde theo chân nữ điệp viên MI6 Lorraine Broughton (Charlize Theron) đến Berlin để nhận nhiệm vụ đưa xác một đồng nghiệp kiêm người tình đã bị sát hại một cách bí ẩn, và quan trọng hơn là đoạt lại một bản danh sách chứa đựng dữ liệu của tất cả các đặc vụ đang hoạt động.

Lorraine được lệnh hợp tác cùng Percival (James McAvoy), một đặc vụ người Anh nằm lòng mọi ngóc ngách của Berlin để lấy lại danh sách và hộ tống người có bí danh Spyglass, một kẻ đã thuộc làu tất cả dữ liệu trong bản danh sách, rời khỏi thành phố đang hỗn loạn một cách an toàn. Trong quá trình điều tra, Lorraine tiếp xúc với một điệp viên người Pháp (Sofia Boutella) và giữa hai cô gái đã nảy sinh một mối quan hệ lạ lùng.

Hoá thân thành cỗ máy chiến đấu Lorraine Broughton, Charlize Theron là ngôi sao sáng nhất của bộ phim. Mái tóc bạch kim uốn xoăn thời thượng những năm 80, nhan sắc quyến rũ, lạnh lùng cùng phong cách thời trang đầy ấn tượng khiến khán giả khó lòng rời mắt khỏi nữ điệp viên trong mỗi khung hình. Đẹp một cách mê hoặc, phong thái toát lên sự từng trải của một điệp viên xuất sắc đã quen hành động đơn độc, Lorraine Broughton của Charlize Theron cuốn hút trong từng cái chớp mắt lẫn những pha ra tay sắc lẹm. Cũng như John Wick, định nghĩa “vũ khí” của Lorraine Broughton rất đơn giản, cô có thể giết người bằng bất kỳ thứ gì, từ một đôi giày cao gót đến một đoạn dây. Mọi vật dụng đều bất ngờ trở nên nguy hiểm đến mức khó đoán xung quanh “viên ngọc quý” của MI6.

Các cảnh hành động đậm chất nghệ thuật là sở trường của đạo diễn David Leitch, và một lần nữa trong Atomic Blonde khán giả lại được thưởng thức cảm giác “mãn nhãn” như trong John Wick. Đa phần những cảnh chém giết trong Atomic Blonde đều được quay liền mạch, mang đến cảm giác tàn bạo rất chân thực mà trong đó Charlize Theron toả sáng. Trường đoạn chiến đấu đẫm máu của Lorraine Broughton ở cuối phim sẽ làm người xem phải xuýt xoa bàn luận khi ra khỏi rạp và xứng đáng nằm trong danh sách những cảnh giết người hấp dẫn thị giác nhất. Trong khi đó, tinh thần chiến đấu gan lì không khác gì một cỗ máy của nữ điệp viên MI6 lại được thể hiện kịch tính qua hơn 15 phút bảo vệ Spyglass, từ bên trong toà nhà ra đến đường phố và kết thúc bằng cảnh chiếc xe hơi của Lorraine và Spyglass chìm xuống mặt nước.

Tuy nhiên, ngoại trừ những cảnh hành động đẹp mắt và nhan sắc lộng lẫy khiến phụ nữ "thẳng" cũng ước ao được hẹn hò cùng của Charlize Theron, phần lớn thời gian Atomic Blonde lại mang đến cảm giác rối rắm. Nhiều nhân vật được giới thiệu, nhưng ngoại trừ Lorraine Broughton tương đối được phát triển nhất, còn lại đều nhạt nhoà và không thật sự liên kết với mạch phim. Đặc vụ Percival khó lường, hoang dại lẽ ra có thể là một nhân vật thú vị với khả năng diễn xuất của James McAvoy, nhưng trong Atomic Blonde, Percival chỉ dừng lại ở mức nguy hiểm chưa tới mỗi lần xuất hiện rất chớp nhoáng trên màn ảnh.

Nữ điệp viên người Pháp có phần ngây thơ, dễ rơi nước mắt Delphine lẫn mối tình ngắn ngủi của cô với Lorraine không đóng góp gì đáng kể cho mạch phim, chỉ làm gia tăng sự dài dòng và cảm giác nhân vật được xây dựng khá ngẫu hứng. Thậm chí, cả Lorraine Broughton cũng không phải là một hình tượng điệp viên có một cá tính thu hút nổi bật – cô đẹp và giỏi, nhưng chừng đó không đủ để làm người ta cảm thấy muốn cổ vũ.

Cốt truyện có phần lan man, không gọn gàng là một điểm yếu nữa của Atomic Blonde. Dường như bộ phim đã quá “tham” khi nhồi nhét quá nhiều điểm nhấn và tình tiết để phức tạp hoá câu chuyện, làm mạch phim trở nên lộn xộn. Có thể so sánh Atomic Blonde giống như hai chương của một vở kịch, chương đầu lan man dễ khiến người ta ngao ngán, chương sau mang một bộ mặt mới, khởi sắc hơn, kịch tính hơn nhưng vẫn không đủ để xoá bỏ ấn tượng nặng nề, rườm rà lúc ban đầu.

Cuối cùng, cái đọng lại ở Atomic Blonde sâu sắc nhất vẫn là “đẹp”. Đẹp từ Charlize Theron, hàng loạt các trang phục quyến rũ, cá tính, những cảnh thân mật nóng bỏng đốt mắt người nhìn của hai nữ điệp viên, cho đến màu sắc thập niên 80 của bộ phim – ánh đèn neon chập chờn huyền ảo trong các hộp đêm, những bản nhạc bắt tai sôi động cùng không khí khẩn trương, hỗn độn của Berlin lạnh lẽo trước thời khắc lịch sử. Đáng tiếc, những sự đầu tư chỉn chu ấy lại không đi cùng một cốt truyện thuyết phục hơn, và kết quả là Atomic Blonde không thực sự để lại nhiều dấu ấn.

Phim đang được công chiếu trên toàn quốc.

Nguồn: 123phim

  • Tôi cảm thấy!

BÌNH LUẬN